Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

4 chiêu "chống ế" của tiểu thương thời trang

Vì sức mua giảm mạnh nên nhiều gian hàng thời trang mặt phố đã ứng dụng những "tiểu xảo" đẩy hàng tồn tinh vi dịp giáp Tết.


Thời điểm này, trên khắp các tuyến phố lớn tại Hà Nội, mức tiêu thụ của các cửa hàng thời trang mặt phố vẫn như bức tranh ảm đạm, heo hắt. Như đã phân tích ở bài trước, do cuộc đại khủng hoảng kinh tế kéo theo một chuỗi dài những tháng ngày buôn bán kém cỏi của các gian hàng cao cấp lẫn bán cao cấp. Người dân "thắt lưng buộc bụng" tiết kiệm vì làm ăn ngày một khó khăn.

Tuy nhiên, mặc dù heo hút khách nhưng chủ các cửa hàng thời trang vẫn có nhiều chiêu thức để "cầm cự" trong thời buổi vừa khủng hoảng, vừa bão giá. Chiêu bán hàng một giá, treo biển giảm giá khủng thường xuyên, đẩy hàng lên gian hàng ảo trên mạng, thậm chí đẩy hàng tồn ra chợ siêu rẻ... là những phương thức hòa vốn của các tiểu thương kinh doanh thời trang.

Treo biển giảm giá khủng

Nếu dạo một vòng quanh các góc phố tại Hà Nội, sẽ chẳng còn xa lạ gì việc với những tấm biển banner, áp phích với dòng chữ "đại hạ giá"; "giảm giá 50% ngày khai trương" hoặc nhân dịp "ngày nhà giáo, noel... tưng bừng giảm giá".

Những tấm áp phích lớn ấy rất có tác dụng kích thích người tiêu dùng trong thời buổi khủng hoảng. Đặc biệt, những mặt hàng chất lượng tốt treo biển giảm giá cũng vô cùng thu hút các tín đồ thời trang. Tuy nhiên, kỳ thực, khi bước vào những gian hàng ấy, giá cả cũng chẳng giảm so với bình thường là mấy. Thậm chí, không ít gian hàng còn đẩy giá lên cao gấp đôi rồi giảm 50%. Bởi vậy, hầu hết những cửa hàng trưng biển giảm giá "ảo" ấy đông khách xem hơn khách mua.

Theo quan sát, tại một số gian hàng thời trang luôn để biển "giảm giá khủng ngày khai trương", thực tế, các mặt hàng này mở ra cũng được suýt soát... vài năm. Theo tâm sự thật lòng của chị Trần Thị M, một chủ shop thời trang trên đường Nguyễn Trãi tấm áp phích giảm giá này chỉ được treo để kích thích khách mua hàng.

4 chiêu

Nhiều cửa hàng luôn treo biển thanh lý cửa hàng hoặc giảm giá khủng đến 50 - 70% để hút khách

4 chiêu

Cửa hàng này vẫn giữ nguyên tấm biển giảm giá sâu từ cách đây gần 2 tháng

Bán hàng online

Ngoài việc treo biển giảm giá, một số chủ shop cũng tích cực tham gia vào các diễn đàn buôn bán, mạng xã hội hay trả phí khoảng vài trăm ngàn một tháng để đăng quảng cáo tại các "khu chợ" điện tử để kêu gọi khách mua. Bởi việc phát triển nhanh chóng của công nghệ thông tin, số lượng người truy cập internet ngày càng cao, nhiều người chuyển từ thói quen mua hàng trực tiếp sang mua hàng trực tuyến. Chỉ vài cú click chuột và trao đổi, các tiểu thương cũng nhanh chóng kết nối được với người tiêu dùng. Nhờ vậy, các shop thời trang vẫn giữ được lượng khách và doanh thu lớn nhờ hình thức kinh doanh này.

Tuy nhiên, thời gian gần đây, những "khu chợ" trên internet cũng vấp phải một "lực lượng cạnh tranh hùng hậu", bởi thế, chỉ một số shop làm ăn uy tín, có thẩm mỹ và chất lượng tốt mới có cơ giữ khách và lượng khách đều.

Bán hàng đồng giá

Bán hàng đồng giá có lẽ không phải là hình thức quá xa lạ đối với các tín đồ trang trong khoảng 3, 4 năm trở lại đây. Trong 2 năm đầu, các cửa hàng một giá rất kích thích phần đông đối tượng học sinh, sinh viên và cả giới văn phòng. Bởi những mặt hàng ở các cửa hàng này thường có chất lượng vừa phải nhưng mức giá rẻ, hợp mốt.

Các chủ cửa hàng thường để mức giá rất thấp so với mặt bằng chung cho tất cả các mặt hàng. Chúng thường giao động dưới mức giá 200 ngàn. Thường là 150 ngàn, 100 ngàn, thậm chí có nơi chỉ 80 ngàn. Để hòa vốn, các chủ cửa hàng này thường chọn các mặt hàng thời trang giá rẻ, có nhiều mức giá khác nhau nhưng thường dưới 100 ngàn/sản phẩm. Khi để ngang giá, một vài mặt hàng có giá thấp hơn sẽ bù lỗ cho mặt hàng giá cao. Để làm được điều này, chủ shop phải là người rất khéo léo và biết tính toán, đồng thời nắm được thói quen mua hàng của các tín đồ thời trang.

Tuy nhiên, giá cả tăng cao kèm theo sự bão hòa của các hình thức kinh doanh hàng một giá đã khiến cho các cửa hàng không còn duy trì được vị trí độc tôn. Một số chủ shop chuyển dần sang hình thức kinh doanh nhiều giá vì quá khó để hài hòa được dòng vốn. Giá cả các mặt hàng cũng cách nhau khá xa.

4 chiêu

Các cửa hàng một giá vẫn hoạt động sôi nổi với những tấm biển đăng giá hấp dẫn

4 chiêu

Tuy nhiên, khi vào trong khảo sát giá, chỉ một số ít mặt hàng có giá như đã treo biển

4 chiêu

Còn lại là những trang phục giá cao được bán kèm

Đẩy hàng tồn ra chợ siêu rẻ

Ngoài 3 chiêu thức nhằm hòa vốn ở trên, nhiều chủ shop còn có cách đẩy hàng tồn tinh vi và vô cùng khó phát hiện. Thông thường, đối với những mặt hàng buôn, chủ shop thường phải nhập trên 5 chiếc/mẫu hoặc nhiều hơn mới mong có giá hời. Bởi vậy, chuyện mẫu hàng lỗi mốt, quá mùa vẫn còn tồn động trong kho hàng của các tiểu thương. Một vài người chọn cách giữ lại để mùa sau bán tiếp. Tuy nhiên, thông thường các chủ buôn lại chọn cách đẩy giá các mặt hàng ngang với giá nhập buôn để thu hồi vốn.

Điều đó dẫn đến việc không ít gian hàng vào cuối mùa thường treo biển giảm giá rẻ ngang với mặt hàng tại các khu chợ siêu rẻ. Không chỉ vậy, nhiều chủ shop chiều chiều lại đổ hàng các vỉa hè của các khu chợ siêu rẻ để bán tống bán tháo.

Shop thời trang sử dụng chiêu thức này thường là shop thời trang săn hàng Quảng Châu hoặc nhập hàng thùng giá rẻ tại các phân xưởng bán buôn tại Trung Quốc.

4 chiêu

4 chiêu

Nhiều chủ shop đại hạ giá và xả kho hàng tồn với mức giá ngang giá buôn để thu hồi vốn

4 chiêu

... thậm chí, họ còn bày ra những khu chợ siêu rẻ để đẩy hàng tồn

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

"Thủ phủ" hàng Trung Quốc ở Hà Nội

Từ lâu xã Ninh Hiệp (thuộc huyện Gia Lâm, Hà Nội), được xem là khu đầu mối trung chuyển vải, đồ may mặc xuất xứ Trung Quốc lớn nhất miền Bắc. Những ngày này, hoạt động buôn bán ở đây càng thêm sôi động.
Nhà đường làng - giá thuê ngang phố cổ
Người ta gọi Ninh Hiệp là nơi “phố trong làng”, nơi “trên trời dưới vải” cũng đúng khi mà hàng loạt dãy nhà mặt phố, san sát nhau dọc các tuyến đường chính của thôn, của xã đều la liệt cửa hàng, ki-ốt bày bán vải và quần áo may sẵn. Càng vào gần trung tâm xã Ninh Hiệp, mật độ các gian hàng càng dày đặc và lúc nào cũng tấp nập, nhộn nhịp kẻ bán người mua.
Thử hỏi ở một nơi điểm nóng về gian lận thương mại như chợ Ninh Hiệp mà bao lâu vẫn không xử lý nổi. Câu hỏi đặt ra là có tiêu cực, sự tiếp tay của quản lý thị trường không?”.
Ông Vũ Vinh Phú phân tích
“Trước kia việc buôn bán chỉ tập trung tại các trục đường chính của làng thì nay cả xã Ninh Hiệp ở đâu cũng là chợ vải vì nhà nào cũng buôn bán vải hoặc quần áo may sẵn”, anh Hoàng Tính-chủ một cửa hàng vải ở xóm 6 cho biết.
“Ở đây giá thuê mặt bằng rất đắt, nhiều người nói đắt ngang ngửa bên Hàng Ngang, Hàng Đào. Bởi một cửa hàng ở vị trí đẹp có giá thuê từ 200 đến 500 triệu đồng/năm ”, anh Tính nói.
Theo tìm hiểu trên địa bàn xã Ninh Hiệp hiện có hơn 1.700 hộ chuyên kinh doanh vải và quần áo may sẵn. Trong đó hơn 1.000 hộ kinh doanh tại chợ Nành; hơn 100 ki-ốt kinh doanh ở 2 trung tâm thương mại Sơn Long và Phú Điền (do tư nhân đầu tư).
Ngoài ra còn trên 500 hộ kinh doanh trên các trục đường của thôn, xã. Người ít vốn chỉ cần thuê hoặc xây ki-ốt nhỏ 5 đến 7 mét vuông, gia đình nào có nhiều tiền thì “tậu” cửa hàng đàng hoàng.
"Thủ phủ" hàng Trung Quốc ở Hà Nội - 1
Ninh Hiệp “thủ phủ” vải, may mặc Trung Quốc
Thậm chí nhiều gia đình có tới 4 đến 5 sạp hoặc cửa hàng to nhỏ nằm trong chợ. Điều đáng nói, hàng hóa bày bán ở đây hầu hết đều xuất xứ từ Trung Quốc, đa dạng về mẫu mã, chất liệu, màu sắc, đáp ứng được đầy đủ nhu cầu của khách mua hàng.
Các loại vải ở đây giá khá rẻ chỉ bằng một nửa hoặc 1/3 giá tại chợ nội thành Hà Nội. Thậm chí nhiều cửa hàng, người ta bán vải theo cân, theo ký. “Sở dĩ vải ở đây rẻ là do lấy được tận gốc từ Trung Quốc. Thỉnh thoảng có lô hàng giá nhỉnh lên đôi chút do phải làm luật thôi”, một chị chủ hàng lý giải.
Cơ quan chức năng than khó!
Hằng ngày chợ vải, quần áo Ninh Hiệp không chỉ cung cấp cho các chợ lân cận như ở Hà Nội, Bắc Ninh, mà còn đổ hóa, Nghệ An… Còn các chủ hàng ở đây, không phải ai cũng có thể tự mình lên cửa khẩu hay qua Trung Quốc lấy hàng mà phải qua tay một số “đầu nậu” cung cấp.
Thường thì hàng hóa được các “đầu nậu” nhập về qua nhiều con đường khác nhau, nhưng chủ yếu có nguồn gốc từ Trung Quốc. Trong khi địa thế của xã Ninh Hiệp rất thuận lợi trong vai trò trung chuyển hàng từ các tuyến biên giới về Hà Nội rồi đi các tỉnh. Với tổng diện tích không lớn nhưng Ninh Hiệp lại nằm cạnh 2 tuyến quốc lộ huyết mạch 1A và 1B nên từ các cửa khẩu Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh về rất tiện. Ngoài ra, Ninh Hiệp gần tuyến đường sắt (ga Yên Viên).
“Hằng ngày có hàng nghìn người từ các nơi đổ về đây buôn bán. Việc xử lý các hộ kinh doanh vi phạm cũng rất khó vì lực lượng mỏng, thẩm quyền không có. Chẳng hạn, việc xử lý gian lận thương mại thuộc thẩm quyền của quản lý thị trường và công an kinh tế, còn xã với vai trò chứng kiến thôi”, ông Nguyễn Xuân Vỵ- Trưởng Công an xã Ninh Hiệp cho biết.
Lý giải điều này, Đội Quản lý thị trường số 8 (đơn vị phụ trách địa bàn) cho hay, tại xã Ninh Hiệp ngành chức năng đã phát hiện và xử lý nhiều hộ kinh doanh không có giấy phép, bán hàng không có hóa đơn chứng từ, không rõ nguồn gốc, xuất xứ, vi phạm nhãn mác.
Tuy nhiên, một phần do chế tài xử lý quá nhẹ. Cũng theo đại diện Đội quản lý thị trường số 8, do mang tính chất làng nghề, địa hình phức tạp, lực lượng  chức năng còn mỏng nên không thể kiểm soát hết được. Khi bị cơ quan chức năng phát hiện, các đối tượng thường lợi dụng địa hình phức tạp của xã để tẩu tán hàng hóa nên rất khó xử lý.
Ông Vũ Vinh Phú-nguyên phó Ban chỉ đạo 127 TP Hà Nội (Ban chống hàng lậu, hàng giả TP Hà Nội) cho rằng, không chỉ ở chợ vải Ninh Hiệp mà hàng lậu, hàng giả, hàng vi phạm về vệ sinh an toàn thực phẩm đang “lũng đoạn” thị trường. “Tôi rất đồng tình với nhiều ý kiến của các đại biểu Quốc hội phát biểu vừa qua.
Hàng giả, hàng lậu, hàng kém chất lượng là do quản lý thị trường yếu kém. Bởi việc bắt giữ, phát hiện trong thời gian qua chủ yếu từ biên giới Trung Quốc tuồn về cho nên phải chặn ngay từ biên giới. Còn trong nội địa các vụ bắt giữ hầu hết không tìm ra được đầu nậu, chủ hàng để trị đến nơi đến chốn, thậm chí là có sự tiếp tay của lực lượng chức năng.

Hàng may mặc TQ được gắn mác “made in Vietnam”

14/01/2014

Nhiều sản phẩm may mặc không rõ xuất xứ hoặc của Trung Quốc đang được bán trên thị trường với cái tên “Made in Vietnam”.

Lợi dụng sự tin tưởng của người tiêu dùng với các mặt hàng thương hiệu “made in Vietnam”, đang có không ít cửa hàng trà trộn hàng nhái, hàng kém chất lượng để tăng giá bán và thu hút khách hàng. 

Chị V.T.H, nhân viên văn phòng trên phố Bà Triệu, mấy năm trở lại đây đều chọn mua các sản phẩm thời trang “made in Vietnam” cho cả gia đình. Do kiểu dáng đẹp, giá cả phù hợp nên các sản phẩm bày bán trong những cửa hàng “Made in Vietnam” luôn được chị tin tưởng bởi chất liệu tốt và an toàn hơn hàng Trung Quốc.

Trong một lần gần đây, chị có mua chiếc áo len ở một cửa hàng “Việt Nam xuất khẩu” phố Nguyễn Bỉnh Khiêm với giá 300.000 đồng. Chị cho biết chiếc áo này chẳng biết của hãng nào, mác phía bên cạnh sườn áo đã có dấu hiệu bị cắt. 
 
Đội mác “Made in Vietnam” để móc túi khách hàng

Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau đó, một đồng nghiệp của chị lại cho biết đã thấy 1 chiếc áo y hệt của chị, cùng chất liệu, màu sắc cũng như kiểu dáng ở một cửa hàng chuyên bán đồ Quảng Châu (Trung Quốc) trên phố Nguyễn Khuyến. Chiếc áo ở cửa hàng này cũng không hề có mác ở cổ áo giống như chiếc của chị Hạnh, mác ở sườn áo có in “Made in China” và mức giá chỉ 220.000 đồng.

Để giải đáp cho những nghi hoặc của mình, chị V.T.H đã quay lại cửa hàng trên phố Nguyễn Bỉnh Khiêm để kiểm tra lại và hy vọng mình đã nhầm. Tuy nhiên, toàn bộ lố áo cùng kiểu với chiếc áo mà chị đã mua đều bị cắt nhãn mác. Chị V.T.H hỏi chủ cửa hàng lý do tại sao mác lại bị cắt, người chủ cửa hàng trả lời khá gay gắt rằng, “em hỏi thế thì chị trả lời sao? Nó xuất thì nó cắt đi chứ sao” và “hàng xuất thì thường xuyên cắt mác, vì nhiều khi hàng xuất là hàng ăn trộm ăn cắp nên cắt mác mới mang được ra ngoài, chứ không có mà xuất sang tận nước nào rồi, chứ chả có hàng ở đây đâu mà bán.”

Cũng tại cửa hàng này, một lô áo len khác lại có đầy đủ nhãn mác. Song nếu chỉ nhìn những thông tin được in trên mác thì cũng không hiểu chiếc áo này có xuất xứ như thế nào.

Đem câu chuyện của mình chia sẻ với những người khác, đồng nghiệp của chị V.T.H cho biết chị cũng gặp trường hợp tương tự. Mấy hôm trước chị đến một cửa hàng “Việt Nam xuất khẩu” trên mặt phố Giảng Võ và mua một chiếc áo dạ được người bán giới thiệu là hàng “Việt Nam xuất Anh”. Tuy nhiên, khi về đến nhà, kiểm tra kỹ thì thấy mác áo nhỏ bên cạnh sườn áo lại in “Made in China” (?!).

Lừa người Việt Nam dùng hàng… Trung Quốc

Cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” đã chính thức bước sang năm thứ năm. Nhìn lại 4 năm qua, hàng Việt đã dần dần đi vào cuộc sống và được người dân tự nguyện chấp nhận. Nhiều người đã thực sự yên tâm khi nhìn thấy dòng chữ “Made in Vietnam” hay “Việt Nam xuất khẩu” có mặt đâu đó trên các tuyến phố, và xem đây là một giá trị đảm bảo của sản phẩm.
 
Đội mác “Made in Vietnam” để móc túi khách hàng

Nhưng cũng chính vì tâm lý muốn bán được nhiều hàng và phục vụ được nhu cầu ưa chuộng hàng “made in Vietnam” ngày càng tăng của người tiêu dùng mà nhiều chủ cửa hàng quần áo đã “phù phép” các sản phẩm không rõ xuất xứ, sau đó gắn mác “xịn” lên những sản phẩm này, rồi treo biển “Made in Vietnam”.

Chị T, một chủ shop bán hàng online khá nổi cho biết, “hàng xuất xịn thường hiếm và không đủ mẫu, thông thường các shop sẽ lấy hàng lên (hàng Việt Nam làm nhái các mẫu quốc tế) hoặc hàng Trung Quốc để trộn vào rồi bán. Bên Quảng Châu còn có nguyên xưởng gia công quần áo và sản xuất nhãn mác “Made in Vietnam”.”

Những chiếc mác “xịn” này, không cần sang Trung Quốc cũng có thể dễ dàng tìm thấy ngay tại phố Hàng Bồ, khu phố chuyên bán phụ kiện may mặc trên địa bàn Hà Nội. Mác quần áo của các thương hiệu nổi tiếng trên thế giới được ưa chuộng tại Việt Nam đều có tại đây. Chỉ với giá 50.000 đồng khách hàng đã có thể mua 1 tập nhãn mác khoảng 100 chiếc. Với số mác này, các chủ buôn đã có thể biến quần áo của mình thành hàng “hiệu”.

Trước tình trạng hàng giả hàng nhái ngày càng trở nên phổ biến như hiện nay, nếu các doanh nghiệp sản xuất hàng có thương hiệu trong nước và các cơ quan chức năng không sớm vào cuộc ngăn chặn tình trạng trên, thì trong tương lai rất gần người tiêu dùng Việt sẽ mất niềm tin vào thương hiệu “Made in Vietnam”./.

Theo Thùy Anh
VOV online

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Kinh đô hàng hiệu nhái

“Đây là nơi cung ứng “hàng hiệu” thời trang cho thị trường nước ta đó, hàng ở đây tuy nhái nhưng cũng khá xịn, trông cứ như hàng hiệu thật”, Lan chia sẻ.

Sau khi kể về những mánh khoé của nghề “tai”, A Lù dẫn chúng tôi đi mua hàng. Nơi đầu tiên gã dẫn chúng tôi đến là khu chợ 13 – nơi được xem là “kinh đô” của hàng lậu Quảng Châu. Mặc dù lúc này thời tiết ở Quảng Châu khá lạnh nhưng cả 3 người vã mồ hôi như tắm, chật vật xoay sở để mua bán giữa nhưng gian hàng bé tí xíu và kin kít người của khu chợ sáng khổng lồ này.

Điều đặc biệt, dù đông đúc là thế nhưng không khu chợ chỉ mở đúng đến 12h trưa và sau đó là các nỗ lực cứng rắn của ban quản lý chợ nhằm... đuổi khách. Người “tai” của chúng tôi vừa khệ nệ xách từng túi hàng nặng chịch vừa cười cười giải thích bằng thứ tiếng Việt lơ lớ: “Chỉ mở buổi sáng thôi mà hàng Trung Quốc đã phủ toàn thế giới. Nếu mở cả ngày, chắc phải lên tận... sao Hỏa”.
 
Tiền không bao giờ là đủ ở Quảng Châu!

Tiền không bao giờ là đủ ở Quảng Châu!

Mặc dù chen chúc giữa khu chợ đông đúc bật nhất Quảng Châu nhưng chúng tôi vẫn dễ dàng quan sát trung tâm mua sắm hàng lậu này. Chợ 13 là một tổ hợp nhà cao tầng rộng rãi tọa lạc ngay trung tâm thành phố, là khu chợ bán quần áo loại bình dân quy mô nhất Quảng Châu. Chưa đến 8h sáng nhưng cảnh buôn bán đã diễn ra vô cùng hối hả. Khắp nơi kin kít người, chen chúc để có một vị trí mua sắm thuận lợi. Bên ngoài tòa nhà, hàng nghìn người đang khẩn trương đóng gói và vận chuyển những bao hàng đủ màu sắc và kích cỡ.

Lan và Tuân đã có nhiều lần đến đây đánh hàng nên không khó để lách qua dòng người kìn kịt hàng hoá để tìm được thứ cần mua, còn tôi thì khá chật vật để không bị những tải hàng trên vai “tai” quật ngã. Đang cố gắng chen chân để theo kịp “tai” A Lù, tôi va phải một người lạ, trong vóc dáng giống như một “tai” đang hành nghề. Chưa kịp nói gì, tay này đã vội quay lại chửi bằng một câu tiếng Việt khá rành mạch “Không có mắt à”. Tôi chưa kịp nói gì thì đã bị Tuân kéo nhanh về phía trước, lẩn vào đám đông đang ùn ùn đi vào. Tôi lủi nhanh theo Tuân và bất giác tôi chợt nghĩ, hoá ra ở xứ người, họ cũng điêu và có những câu chửi “made in Việt Nam”.

Ngay lúc đó, dáng rất thành thạo và chuyên nghiệp, A Lù rẽ đám đông kéo chúng tôi nhích dần vào phía trong chợ. Khi đi qua cổng chính, đã thấy rất đông bảo vệ to cao lực lưỡng đứng chốt ở cổng, sẵn sàng ngăn cản bất cứ ai mang vác hàng hoá cồng kềnh đi vào chợ. Giống như bao khu chợ khác, tiếng quát tháo, tranh cãi, lộn xộn diễn ra liên tục. Có lẽ, để giữ gìn an ninh khu chợ này, lực lượng bảo vệ phải làm việc rất vất vả.
 
Tiền không bao giờ là đủ ở Quảng Châu!

Theo quan sát của chúng tôi, trong một diện tích rộng rãi dễ bằng một sân đá bóng (chỉ tính mặt bằng 1 tầng), hàng nghìn gian hàng (ki ốt) nhỏ tí xíu được chia đều tăm tắp, nằm san sát và đối diện nhau bởi những lối đi nhỏ. Những lối đi này sâu hun hút, cắt ngang cắt dọc liên tục cốt để số lượng ki ốt có thể tăng lên tối đa. Để tránh lộn xộn, các ki ốt đều có biển hiệu và được đánh số thứ tự, mặc dù trên thực tế quan sát, có những gian chỉ rộng chưa đầy 2m2 vẫn phải chia làm đôi cho hai tiểu thương buôn bán đồng thời. Được biết giá thuê mỗi ki ốt như vậy là từ 6 nghìn – 1 vạn tệ/tháng.

Nghệ thuật đánh hàng

Theo tính toán từ đầu của Tuân và Lan, khi sang đây chúng tôi chủ yếu chọn mua quần áo, trong đó chú ý nhất là quần bò “hàng hiệu” được làm nhái những hãng nổi tiếng như VL, Burberry, D&G… nên được anh “tai” A Lù dẫn tới khu quần áo. Lần đầu đến với một khu chợ khổng lồ như vậy nên tôi khá choáng ngợp, hoa mắt trước mê cung thời trang này. Theo lời Tuân thì dù đông đúc như vậy nhưng họ bán hàng rất chuyên nghiệp, cộng với sự trợ giúp đắc lực của “tai” nên rất ít khi xảy ra việc trùng lắp mẫu quần áo. Không chỉ là gian hàng nhỏ xíu chỉ mấy mét vuông, đằng sau đó còn có cả những kho xưởng gia công cực lớn, khách hàng muốn lấy bao nhiêu cũng có.
 
Tiền không bao giờ là đủ ở Quảng Châu!

Chúng tôi quyết định dừng chân tại một gian hàng nhỏ, đánh số thứ tự 4245 của 4 cô gái trẻ. Theo lời Lan thì những cô gái này là chị em ruột, gia đình họ có một xưởng gia công quần bò lớn nhất nhì khu này. Đây cũng là  điểm lấy hàng quen thuộc của nhiều khách hàng Việt Nam. “Đây là nơi cung ứng “hàng hiệu” thời trang cho thị trường nước ta đó, hàng ở đây tuy nhái nhưng cũng khá xịn, trông cứ như hàng hiệu thật”, Lan chia sẻ. Nghe Lan nói, tôi chợt nghĩ, biết đâu ở Hà Nội nhiều khi bỏ ra cả triệu để mua 1 chiếc quần Made in Quảng Châu là chuyện thường tình.

Tại gian hàng này, Lan chọn được khá nhiều mẫu ưng ý với giá dao động từ 10 – 30 tệ/chiếc với điều kiện mỗi mẫu phải mua 3 chiếc trở lên. Với những chiếc quần này, khi về nước sẽ được bán với giá dao động từ 200 – 300 nghìn đồng. Sau khi thanh toán tới gần 2000 tệ, chủ ki ốt đưa cho chúng tôi một hoá đơn rồi hẹn nửa tiếng sau quay lại lấy hàng. A Lù ghi lại cẩn thận tên hàng hóa và địa chỉ gian hàng vào quyển sổ tay nhỏ. Lát nữa chính anh sẽ lãnh trách nhiệm đi gom hàng về.

Cứ thế suốt buổi sáng hôm ấy, nhóm chúng tôi đã rảo bước qua rất rất nhiều ki ốt nhỏ của chợ 13. Mỗi ki ốt đều là những mẫu mã quần áo, túi xách, thắt lưng… khác nhau với giá cả thì đều ở mức rẻ… giật mình. Dừng chân ở đâu, chúng tôi cũng bị hút hồn bởi giá không thể rẻ hơn, muốn vào mua thêm nữa nhưng lượng tiền có hạn lại thôi.

Đến gần trưa cũng là lúc gom được số hàng kha khá, chúng tôi tìm cách thoát ra khỏi mê cung thời trang này. Cuộc tháo chạy gặp vô vàn khó khăn vì chợ chỉ mở buổi sáng nên nhiều người đều tranh thủ “rút” quân cùng lúc. Cảnh chen lấn, xô đẩy diễn ra phức tạp hơn lúc vào nhiều lần. 4 người chúng tôi vừa mệt nhưng vẫn phải cố kéo hàng tải quần áo ra khỏi chợ. Ra khỏi cổng chợ, cũng là lúc chợ đóng cửa, Lan quay đầu nhìn đầy nuối tiếc, vì dường như cô gái vẫn muốn mua thêm nhiều đồ nữa…

Ở Quảng Châu có đến hàng chục ngôi chợ rộng tương tự chợ 13 với nhiều tầng lầu chuyên bán hàng hóa chuyên dụng: quần áo, đồng hồ, điện thoại di động, đồ da, đồ chơi trẻ em, đồ lưu niệm, máy tính, thiết bị âm thanh... Khách hàng được chia làm hai loại: “tả bao” là khách hàng lớn, mua mỗi lần nguyên kiện hoặc cả dây hàng đủ các size, kiểu. “Nả hua” là khách mua hàng lẻ nhưng cũng phải 3-5 cái/loại như chúng tôi. Quảng Châu từ lâu được thừa nhận là địa chỉ số 1 cung cấp hàng bình dân (hàng chợ) cho hầu hết phần còn lại của thế giới, được gọi vui là “kinh đô hàng chợ”. (Còn nữa).

 Theo VietQ